hello
Anh cũng biết, thức khuya chẳng phải điều hay, nhưng thành nếp quen rồi, khó lòng bỏ được trong một sớm một chiều.
Vậy mà sáng hôm kia, chẳng hiểu vì cớ gì, Hoàng bỗng choàng tỉnh khi trời vừa ửng sáng. Có lẽ anh vừa thoát khỏi một giấc mơ chập chờn, cố nhắm mắt lại cũng không sao ngủ thêm được. Thôi thì dậy vậy. Anh khẽ gạt tấm chăn, rón rén rời khỏi giường để khỏi làm vợ con thức giấc. Bước ra phòng khách, anh rót một cốc nước, rồi thong thả đứng tựa nơi khung cửa sổ. Ngoài kia, bình minh đang lên, sắc hồng nhuộm nhẹ vòm trời, gió sớm hiền hòa. Một buổi mai yên ả, như thể dành riêng cho anh.
Vui lòng đăng nhập để đọc toàn bộ bài viết.
Đăng nhập